Cô giáo tiểu học Bình Chánh quỳ xuống, tôn nghiêm sụp đổ

Cô giáo quỳ xuống, tôn nghiêm sụp đổCô giáo tiểu học Bình Chánh  quỳ xuống, tôn nghiêm sụp đổ

Khi đôi chân cô giáo Nhung quỳ xuống trong sự quay lưng của hiệu trưởng nhà trường cũng là lúc bức thành trì “Tôn sư trọng đạo” đã bị xô ngã, ít ra là ở Trường Tiểu học Bình Chánh.



Chuyện cô giáo Nhung bị ép buộc hay tự nguyện quỳ gối trước mặt phụ huynh để xin lỗi chắc chắn sẽ có kết luận cuối cùng của cơ quan chức năng. Nhưng, dù tự nguyện hay ép buộc thì không ai được phép khiến nhà giáo phải quỳ để xin lỗi cho hành động xử phạt để răn đe những đứa trẻ vi phạm nội quy. Nếu cho rằng việc xử phạt học sinh là không phù hợp, phụ huynh hoàn toàn có quyền khiếu nại, thậm chí khởi kiện chứ không thể “ăn miếng, trả miếng” để thỏa chứng “ăn vạ” của quý tử nhà mình.

Thế nhưng, chuyện cay đắng này đã diễn ra, và đáng buồn hơn, nó lại diễn ra công khai, ngay tại ngôi trường mà cô đang giảng dạy. Nó diễn ra, bất chấp cô vừa mới đi dạy trở lại sau khi sinh nở. Bất chấp ngay khi chính nhiều phụ huynh cũng thừa nhận nhờ cách dạy dễ hiểu và sự nghiêm khắc của cô mà những “ông trời con” trong lớp này đã học hành tốt hơn. Và mỉa mai thay, nó diễn ra ngay từ chính sự thờ ơ, bỏ mặc của người lãnh đạo cao nhất nhà trường.

Theo tường trình với cơ quan chức năng, sau khi phụ huynh làm dữ và cô Nhung định quỳ thì hiệu trưởng ngăn lại, và sau đó là… “bận đi dự giờ”. Liệu điều này có thể lý giải cho những việc diễn ra sau đó là do “không thấy”, “không biết” nên sẽ không liên quan?



Trong phạm vi nhà trường, hơn ai hết, hiệu trưởng chính là chỗ dựa cho giáo viên, là người chỉ huy để cả hội đồng sư phạm vận hành đúng hướng. Nếu không xử lý được việc phụ huynh phản ứng phương pháp dạy của giáo viên là điểm trừ thì hành động bỏ lại cô Nhung một mình giữa “tâm bão” với lý do “đi dự giờ” chính là sự thờ ơ, bỏ mặc cấp dưới của vị thuyền trưởng con tàu giáo dục tại ngôi trường này, nếu không muốn nói là bỏ chạy!

Có lẽ, lúc đó, chính hiệu trưởng và những người liên quan không nhận ra rằng, việc quỳ hay không đã không còn là việc của cá nhân giáo viên nữa. Bởi khi đôi chân cô giáo Nhung quỳ xuống, cũng là lúc bức thành trì “tôn sư trọng đạo” chính thức bị xô ngã tại ngôi trường này, ngay trên mảnh đất được xem là có truyền thống hiếu học như Long An. Chính là lúc sự tôn nghiêm của nhà giáo đã bị chà đạp không thương tiếc.

Một phụ huynh tiểu học không đồng tình với cách cư xử của giáo viên Bình Chánh, đã viết: "Đúng là... Hèn quá... Mình được quyền dạy con họ cách đối nhân xử thế và tư cách làm người... Từ xưa học sinh bị phạt quỳ là chuyện bình thường. Về nhà bố mẹ còn đánh đòn thêm... Xưa và nay không khác là mấy. Có khác là ở mấy phụ huynh coi con là trời... Sao không để ông trời ấy ở nhà mà tự dạy, đến trường làm gì...dù thế nào Cô giáo cũng phải bíết và tự tin với hình phạt mình đã làm với con họ. Quỳ là hèn quá... Không thể chấp nhận được. "


Một ý kiến từ một giáo viên tiểu học đã nêu : " Sự tắc trách của vị Hiệu Trưởng này đã làm sụp đổ nền giáo dục, thấy đụng chuyện thì bỏ chạy không biết phương pháp học quản lý của ông bỏ đi đâu mà không đem ra vận dụng, mà dùng cách " chạy trước chắc ăn hơn", còn cô giáo ko hiểu sao lại quỳ như vậy? Rồi còn các đồng nghiệp khác đâu, trường vì thiếu sự đoàn kết quá. Nếu như tôi không quỳ đến đâu thì đến, dẫu có chết vẫn không quỳ. Trường tôi cũng có phu huynh kéo đến đánh cô giáo chúng tôi ra bảo vệ, đâu để họ đến xúc phạm đồng nghiệp mình như thế."


Từ xưa đến nay, không nhà giáo nào dạy học trò phải ngả nón chào mình mà chính cha mẹ phải dạy các cháu điều đó. Và một khi cha mẹ sẵn sàng đạp đổ sự tôn nghiêm của nhà giáo cũng chính là lúc chúng ta tự gieo mầm họa cho tương lai của con em mình!"


Trường Nhân

Pin It

________________________Source:tieuhocvn.info___________________

Top