Kể chuyện Lớp 4 Tuần 1 Sự tích hồ Ba Bể

Kể chuyện Lớp 4  Tuần 1 Sự tích hồ Ba Bể
I . MỤC ĐÍCH - YÊU CẦU :
1 . Rèn kĩ năng nói:
      -   Dựa vào lời kể của GV và tranh minh hoạ, HS kể lại được câu chuyện đã nghe, có thể phối hợp lời kể với điệu bộ, nét mặt một cách tự nhiên .
      -   Hiểu truyện, biết trao đổi với các bạn về ý nghĩa câu chuyện: Ngoài việc giải thích sự hình thành hồ Ba Bể, câu chuyện còn ca ngợi những con người giàu lòng nhân ái, khẳng định giàu lòng nhân ái sẽ được đền đáp xứng đáng .  


2 . Rèn kĩ năng nghe :
      -   Có khả năng tập trung nghe cô kể chuyện, nhớ chuyện .
      -   Chăm chú theo dõi bạn kể chuyện. Nhận xét, đánh giá đúng lời kể của bạn, kể tiếp được lời kể của bạn .
3 . Thái độ  :
      -   Bồi dưỡng HS lòng nhân ái .
II . CHUẨN BỊ :
•    GV :  Tranh minh hoạ , tranh ảnh sưu tầm về hồ Ba Bể.
•    HS : SGK .
III . CÁC HOẠT ĐỘNG DẠY HỌC CHỦ YẾU:
Hoạt động 1 : Kể chuyện
Mục tiêu : Giúp HS nắm vững nội dung câu chuyện .
- GV kể lần 1 kết hợp vừa kể vừa giải nghĩa từ.
- GV kể lần 2 vừa kể vừa chỉ vào tranh minh hoạ .

Hoạt động 2 : Hướng dẫn HS kể chuyện, trao đổi ý nghĩa câu chuyện
Mục tiêu : Giúp HS kể lại được câu chuyện theo lời của bản thân.
- GV mời HS đọc yêu cầu của từng bài tập
- GV nhắc nhở HS trước khi kể chuyện:
+ Chỉ cần kể đúng cốt truyện, không cần lặp lại nguyên văn từng lời của cô.
+ Kể xong, cần trao đổi cùng bạn về nội dung, ý nghĩa câu chuyện.
a / Yêu cầu HS kể chyện theo nhóm
-   GV nhận xét – Tuyên dương HS kể hay .
b /  Yêu cầu HS thi kể chuyện trước lớp
-    Ngoài mục đích giải thích sự hình thành hồ Ba Bể câu chuyện còn nói với ta điều gì?
-    GV nhận xét, chốt lại .
4.Tổng kết – dặn dò :
- Yêu cầu HS nêu lại ý nghĩa câu chuyện .
-  Giáo dục kỹ năng sống: GD HS ý thức bảo vệ MT, khắc phục hậu quả do thiên nhiên gây ra ( lũ lụt).Biết yêu thương, giúp đỡ nhau và tấm lòng nhân ái của con người luôn mang lại niềm hạnh phúc trong cuộc sống.
- GV nhận xét tiết học.

Nghe kể câu chuyện : Sự tích Hồ Ba Bể

Văn bản  câu chuyện : Sự tích Hồ Ba Bể


Ngày xưa, có lần xã Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Kạn mở ngày hội cúng Phật. Mọi người nô nức đi xem hội. Ai cũng lo làm việc tốt lành để cầu phúc.


Hôm ấy, bỗng có một bà cụ ăn xin không biết từ đâu đến. Trông bà thật gớm ghiếc, thân thể gầy còm, lở loét, mùi hôi thúi xông ra rất khó chịu. Đến đâu bà cũng phều phào mấy tiếng: “Đói lắm các ông, các bà ơi!” Rồi giơ rá ra bốn phía cầu xin.
Nhưng đến đâu bà cũng bị xua đuổi. Lê mình ra khỏi đám hội, vào nhà nào, bà cũng bị đuổi ra. May sao đến ngã ba, bà gặp mẹ con bà nông dân vừa đi chợ về. Thấy bà lão ăn xin tội nghiệp, người mẹ thương tình, đưa bà cụ về nhà, lấy cơm cho ăn, rồi mời nghỉ lại.


Khuya hôm đó, hai mẹ con bỗng thấy chỗ bà cụ nằm sáng rực lên. Nhưng lạ thay, ở đất không còn bà cụ ăn xin già yếu, lở loét nữa mà có một con giao long to lớn đang cuộn mình, đầu gác lên xà nhà, đuôi thò xuống đất. Mẹ con bà nông dân rụng rời kinh hãi, đành nhắm mắt nằm im phó mặc cho số phận.


Nhưng sáng hôm sau, tỉnh dậy họ chẳng thấy giao long đâu. Trên chõng vẫn là bà cụ ốm yếu. Bà đang sửa soạn ra đi. Bà nói : “Vùng này sắp có lụt lớn. Ta cho hai mẹ con chị gói tro này, nhớ rắc ngay xung quanh nhà mới tránh được nạn”.
Người mẹ vốn là một bà góa nghe vậy lấy làm lạ, bèn hỏi: “Thưa cụ, vậy làm sao để cứu mọi người khỏi chết chìm ?” Bà suy nghĩ giây lát rồi nhặt một hạt thóc, cắn vỡ ra, đưa vỏ trấu cho hai mẹ con và bảo: “Hai mảnh vỏ trấu này sẽ giúp mẹ con nhà chị làm việc thiện”.


Nói rồi, vụt một cái, đã không thấy bà cụ đâu nữa. Hai mẹ con vội làm theo lời dặn rồi đi kể chuyện cho mấy người gần đó biết. Họ đều cười, cho đó là chuyện bâng quơ.
Tối hôm đó, đám hội đang náo nhiệt, mọi người đang lễ bái, bỗng có một cột nước từ dưới đất phun lên. Nước càng phun càng mạnh, đất xung quanh lở dần. Lúc nấy, ai nấy mới kinh hoàng, chen nhau chạy tháo thân. Nhưng không kịp nữa rồi. Đất dưới chân họ rung chuyển. Một tiếng ầm dữ dội nổi lên, nhà cửa, người vật đều chìm nghỉm dưới nước.


Trong khi tất cả đều ngập chìm trong biển nước thì ngôi nhà nhỏ của hai mẹ con nhà kia vẫn khô ráo vì nền nhà của họ mỗi lúc một cao lên. Đau xót trước cảnh nước lụt bất ngpờ tàn phá, hai mẹ con đem hai mảnh vỏ trấu ra. Vừa đặt xuống nước, vỏ trấu hóa thành hai chiếc thuyền. Thế là mặc gió mưa, họ chèo thuyền đi khắp nơi, cố sức vớt những người bị nạn.
Chỗ đất sụt ấy, nay là hồ Ba Bể. Còn cái nền nhà của hai mẹ con kia thành một hòn đảo nhỏ trong hồ. Người địa phương gọi hòn đảo nhỏ ấy là gò Bà Góa.
TRUYỆN DÂN GIAN VIỆT NAM

Pin It

________________________Source:tieuhocvn.info___________________

Top