Khi đứa trẻ tiểu học hư hỏng thì tại ai???

Khi đứa trẻ tiểu học hư hỏng thì tại ai??? Con ngoan là phải nghe lời cha mẹ, vì”cá không ăn muối cá ươn”. Vậy mà trên thực tế lại có những đứa con chẳng ngoan chút nào, không những không chịu nghe lời mà còn “bất hợp tác” với người thân trong gia đình. Thế nhưng lỗi là tại ai?

Khi đứa trẻ tiểu học hư hỏng thì tại ai???

Con ngoan là phải nghe lời cha mẹ, vì”cá không ăn muối cá ươn”. Vậy mà trên thực tế lại có những đứa con chẳng ngoan chút nào, không những không chịu nghe lời mà còn “bất hợp tác” với người thân trong gia đình. Thế nhưng lỗi là tại ai?


Những đứa con “bất hợp tác”

Nhìn vào nhà anh Trịnh Ngọc Thảo và chị Trần Thị Vân, bà con ở tổ ai cũng tưởng đó là một gia đình hạnh phúc về đường con cái. Anh chị có hai đứa con, gái trước trai sau thật xứng đáng với “điểm mười cho chất lượng”. Năm 2006 sau khi tốt nghiệp lớp 12 Trịnh Cẩm Tú – con gái đầu lòng của anh chị đỗ vào Trường Đại học thủy sản Nha Trang. Ở nhà còn lại cậu con trai út đang học lớp 8 Trường THCS Lý Tự Trọng cách nhà cũng không xa. Tuy nhiên hơn một năm nay mỗi khi tôi ghé thăm đều nghe anh chị thở than: “Dạo này thằng Phương hư lắm, bố mẹ nói gì cũng chẳng chịu nghe”. Lúc đầu tôi cũng hơi bất ngờ vì hồi nhỏ Phương là một đứa trẻ ngoan, học hành chăm chỉ không bao giờ cãi lời cha mẹ cả, nhiều năm liền cậu ta còn là học sinh khá, giỏi trong trường. Cái hư mà anh chị tố cáo nhiều nhất là đứa con trai luôn cãi lời cha mẹ dù anh chị khuyên bảo mấy cũng không nghe. Đi học về không chịu tắm rửa thay quần áo ngay, Phương ôm lấy cái ti-vi xem hết chương trình này đến chương trình khác. Mẹ nhắc nhở cậu ta trả lời cứ từ từ mãi cho đến gần 7 giờ tối mới thôi. Đến giờ cơm cũng vậy cả nhà chờ thì Phương bảo: “Bố mẹ ăn trước đi con chưa đói” cứ như vậy nên làm cho cả hai vợ chồng luôn bực mình và có lúc phải to tiếng. Nhưng tội nặng nhất của Phương là đi chơi không xin phép, đang ngồi ở nhà một lúc sau đã bỏ ra đường đi chơi tụ tập với lũ bạn trong xóm. Cũng chính nhiều lần đi chơi “vô tổ chức” như thế nên cậu ta đã mê trò chơi điện tử từ lúc nào không biết, học hành vì thế mà sa sút hẳn.
Chị Phạm Thị Nga lại có nỗi khổ khác về đứa con trai của mình. Cũng giống như Phương, hồi học tiểu học Toàn là một đứa trẻ ngoan, hiền lành và suốt ngày lo học. Thế nhưng như chị Nga phân trần càng ngày cháu càng ít nói luôn tìm mọi cách xa lánh người trong gia đình kể cả bố mẹ. Trước đây học ở trường có chuyện gì vui buồn em đều kể lại cho ba mẹ nghe nhưng mấy năm nay thì lại khác, không những Toàn không trò chuyện với ba mẹ mà còn không chịu trả lời khi ba mẹ hỏi. Chị Nga thở dài: “Tôi như bị một cú sốc trước thái độ xa lánh của đứa con và không hiểu tại sao lại như vậy?”.


Trách nhiệm của cha mẹ

Điều thắc mắc của chị Nga cũng như vợ chồng anh Thảo không phải là chuyện hiếm đối với các bậc cha mẹ có con hiện nay. Những đứa trẻ hồi bé tý còn ngoan ngoãn biết vâng lời nhưng bỗng đến một ngày nào đó tự nhiên tính nết thay đổi hẳn là chuyện vẫn thường thấy tại các gia đình. Các nhà tâm lý học thường cho rằng đó là “bước đột phá” về mặt tâm sinh lý của các em đang ở độ tuổi mới lớn. Theo họ, đây là lứa tuổi nhiều cảm xúc bất chợt, vui buồn “mưa nắng” thất thường dễ có những ý kiến chống đối và việc làm trái ngược với người thân và cha mẹ trong gia đình. Một điều dễ nhìn thấy là lúc nhỏ các em chưa đánh giá được ý kiến của cha mẹ nên thường phải nghe lời thế nhưng khi đã lớn các em bắt đầu có “chính kiến” riêng của mình nên việc tuân thủ sự ra lệnh của một ai đó không phải là chuyện đơn giản. Hồi nhỏ nhìn thấy bố ngồi nhậu suốt ngày Phương thấy đó là chuyện bình thường. Thế nhưng càng lớn Phương càng hiểu được nỗi đau khổ của mẹ khi kinh tế gia đình ngày một khó khăn, một mình mẹ phải bươn chải ngoài chợ để nuôi cả nhà. Mặc dù biết bố rất cưng mình nhưng cậu ta không thích “chơi với bố” nữa. Những lần chứng kiến cảnh người cha say xỉn chửi mắng mẹ, Phương lại càng giận bố hơn và tìm cách phản kháng. Lần đầu tiên Phương “bất hợp tác” với cha của mình là không chịu sang quán bà Bảy đầu hẻm mua thuốc lá cho bố. Tuy bị bố la cho một trận nhưng cậu ta vẫn không thấy buồn như mấy lần trước. Dần dần Phương đã trở thành một đứa con hoàn toàn khác hẳn với những gì trước đây, không phải điều gì bố bảo cậu đều nghe cả. Vậy là mỗi lần có khách đến anh Thảo lại bắt đầu “tố cáo” đứa con trai của mình: “Không chịu học thì sau này cho đi bán vé số”, “Học mà không xong thì hết lớp 9 cho nghỉ luôn”. Chính những câu nói đó đã tác động rất lớn đến suy nghĩ của Phương, việc học bắt đầu sa sút vì cậu thấy chẳng còn mục đích gì cả.

Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà

Cũng “bất hợp tác” với cha mẹ như Phương nhưng Toàn lại có thái độ khác. Cứ đi học về là cậu ta ngồi miết trong buồng khi nào có việc cần mới đi ra ngoài nhưng cũng hãn hữu lắm. Trước đây chị Nga cũng thường vào thăm hỏi cậu con trai nhưng thấy con “lạnh nhạt” với mình nên chị cũng không còn “hào hứng” nữa. Dần dần mỗi khi thấy ba và mẹ bước vào phòng mình là cậu ta hoảng sợ và cáu gắt. Không còn cách nào hơn vợ chồng chị đành phải “nhượng bộ” không muốn làm ảnh hưởng tới “khoảng trời riêng” của cậu con trai 17 tuổi. Do chính sự cách biệt đó mà đến cuối năm lớp 11 anh chị mới biết là con mình phải ở lại lớp vì học lực yếu. Khi tìm hiểu gia đình chị Nga chúng tôi mới được biết dù vẫn là vợ chồng nhưng anh chị đã sống ly thân với nhau từ nhiều năm nay. Bây giờ trong gia đình không còn “sóng gió” như trước đây nữa nhưng để tìm một hạnh phúc trọn vẹn trong ngôi nhà này thì không phải dễ. Từ những câu chuyện trên chúng ta có thể thấy câu nói của ông bà xưa: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà” vẫn còn nguyên giá trị của nó. Đây cũng là điều để các bậc làm cha làm mẹ phải suy ngẫm về thái độ sống của người lớn để làm gương và dạy bảo con cái tốt hơn.


_________________ tieuhocvn sưu tầm và lược chọn____________________

Pin It

________________________Source:tieuhocvn.info___________________

Top