Hành trang cho trẻ bước vào lớp 1

 

Nhiều phụ huynh lầm tưởng rằng hành trang cho trẻ chuẩn bị vào lớp 1 chỉ bao gồm việc học đọc, học viết và làm các phép tính đơn giản. Thực ra, có những kỹ năng khác còn quan trọng hơn mà trẻ cần nắm được trước khi học các kỹ năng cơ bản nói trên. Trẻ không thể được coi là đã trang bị đầy đủ để đến trường khi chưa có các khả năng sau:

Hành trang cho trẻ bước vào lớp 1

Nhiều phụ huynh lầm tưởng rằng hành trang cho trẻ chuẩn bị vào lớp 1 chỉ bao gồm việc học đọc, học viết và làm các phép tính đơn giản. Thực ra, có những kỹ năng khác còn quan trọng hơn mà trẻ cần nắm được trước khi học các kỹ năng cơ bản nói trên. Trẻ không thể được coi là đã trang bị đầy đủ để đến trường khi chưa có các khả năng sau: 



Yêu bản thân. Đây là điều quan trọng nhất. Một khi không biết yêu bản thân thì trẻ không thể hăng hái thể hiện các khả năng của mình. Để dạy trẻ điều này, ta cần quan tâm đến việc đánh giá các ưu điểm ở trẻ. Trong tiềm thức của những đứa trẻ hay bị người lớn chê bai sẽ nảy sinh sự không hài lòng với chính mình. Và, hơn bất cứ vấn đề tâm lý nào, đây chính là điều cản trở trẻ học hành nhiều nhất. 


Biết đề nghị giúp đỡ. Trẻ cần học cách yêu cầu người khác giúp đỡ. Nếu cô học trò lớp 1 không ngần ngại nói với cô giáo: “Em sợ em không thể học nổi, em không biết làm tính trừ...” thì cô giáo mới hiểu được điều gì đang cản trở việc học của em và nghĩ cách trấn an em. Nếu cậu bé biết nói với bố: “Khi bố quát to, con sợ lắm” thì có thể hy vọng lần sau người bố sẽ kiềm chế hơn. Khi đứa trẻ 5 tuổi biết tự bộc lộ các trạng thái tình cảm của mình (như “Con sợ cô” hay “Con rất yêu mẹ”) có nghĩa là nó đã nắm giữ được khả năng đem lại cho mình sự trợ giúp cần thiết để có thể an tâm vui sống cũng như học hành. 


Tò mò, hay hỏi. Tất cả những cuốn sách kiến thức cơ bản mà ta cần dạy cho trẻ ở độ tuổi này thực ra không quan trọng bằng việc thỏa mãn tính tò mò, ham hiểu biết tự nhiên ở trẻ. Nhiều phụ huynh rất quan tâm đến việc cho con tập viết, làm tính nhưng lại không chịu lắng nghe các câu hỏi của con như: “Tại sao lá cây đổi màu? Cái gì làm cho cỏ mọc? Tuyết sinh ra từ đâu?” v.v... Khi bạn nói: “Mẹ không biết”, “Mẹ đang bận”, “Con hỏi bố ấy” v.v... là bạn đã tước mất niềm say mê hiểu biết nơi trẻ. Ngược lại, nếu bạn giúp con tìm ra câu trả lời, khích lệ tính tò mò của con, tức là bạn đang tạo điều kiện cho sự phát triển khả năng trí tuệ ở trẻ. 


Hiểu rằng có nhiều điều không thể giải quyết một cách đơn giản. Thế hệ con cái chúng ta sẽ phải đối mặt với những vấn đề gây cấn nhất. Không thể có lời giải giản đơn cho các vấn đề lớn như mất cân bằng sinh thái, bùng nổ dân số, phổ biến vũ khí hạt nhân... Để trở thành một người lớn chín chắn, khôn ngoan, trẻ cần học cách hiểu rằng với nhiều vấn đề trong cuộc sống ta cần đào sâu suy nghĩ, phải lao tâm khổ tứ để tìm ra cách giải quyết tối ưu. Hãy dạy trẻ đi tìm bản chất của vấn đề ngay trong những chuyện nhỏ nhất: “Hay là hôm nay bạn Hùng bị nhức đầu nên bạn ấy hay cáu kỉnh?” Trẻ cũng cần nếm trải tính chất phức tạp của các tình huống thực tế để sẵn sàng đương đầu với những rắc rối, bất ổn, khó lường sau này. 


Không sợ thất bại. Để học được một điều gì đấy, bạn phải biết chấp nhận sai lầm, thậm chí phải chịu thất bại. Chiếc ghế gỗ đầu tiên mà bạn tự đóng có thể vẹo vọ, xấu xí, nhưng nếu bạn có thể rút ra bài học từ những cái lỗi ấy thì lần sau bạn sẽ làm tốt hơn nhiều. Cần giúp con hiểu rằng học tập - đó là một quá trình lâu dài với rất nhiều phép thử cùng vô số sai lầm. Không có phát minh vĩ đại nào mà không dựa trên hàng loạt những thử nghiệm và thất bại của người đi trước. 


Có lòng tin vào người lớn. Muốn tập trung vào việc học, đứa trẻ 5 tuổi cần có niềm tin đối với người lớn. Nhưng trẻ không thể tin bạn nếu bạn hay dối trẻ. Bạn bảo: “Mẹ sẽ không đi đâu hết.” Nhưng vừa tỉnh dậy trẻ đã phát hiện ra chị giúp việc chứ không phải mẹ nằm bên cạnh. Bạn bảo bác sĩ sẽ không làm trẻ đau, nhưng mũi tiêm của ông ấy lại làm trẻ chết khiếp. Trong các tình huống trên, nếu bạn muốn con tin mình, tốt nhất là hãy nói: “Bố mẹ sẽ ra ngoài một lát trong lúc con ngủ” cho dù có phải chứng kiến một màn chia tay thật ngậm ngùi với con. Còn khi ở phòng khám, hãy nói: “Có thể hơi đau một chút, nhưng sẽ hết ngay thôi. Con ngồi vào lòng mẹ đi, mẹ sẽ xoa cho con đỡ đau”. Đối với trẻ nhỏ chuyện “trước sau bất nhất” rất tai hai. Vì thế, hãy trung thực với con. 


Độc lập trong suy nghĩ. Khi trẻ bướng bỉnh nói “không”, thay vì lo lắng, bực tức, bạn hãy vui mừng đi. Bởi đó là biểu hiện trẻ đã biết khẳng định cái tôi của mình. Lên 5 tuổi, trẻ cần có chính kiến riêng, biết chọn lựa một cách độc lập - đó là một khả năng rất quan trọng trong việc tiếp thu kiến thức. Muốn dạy cho con điều này bạn nên khuyến khích con mạnh dạn nói lên nhận định, ý kiến của mình. 


Biết rằng có thể trông cậy ở người lớn. Hãy cho con cái hiểu rằng tuy không coi chúng là “trẻ con”, không bảo trợ chúng quá mức, nhưng khi chúng cần bạn có thể là người sẻ chia, giúp đỡ chúng vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và chúng hoàn toàn có thể trông cậy ở bạn. Với trẻ, gia đình phải là “pháo đài” bình yên và đáng tin cậy nhất, là nơi trẻ thấy mình được bảo vệ, được thấu hiểu và được thương yêu. Tất cả những gì tốt đẹp mà trẻ học được ở gia đình trong thời thơ ấu sẽ theo trẻ vào đời và giúp trẻ trưởng thành.

Nguyễn Đăng Ngọc

Pin It

________________________Source:tieuhocvn.info___________________

Top