Tại sao trẻ em ghét học?

“Tại sao trẻ em ghét học?”.Có rất nhiều ý kiến khác nhau nhưng đa số đều cho rằng để xảy ra thực trạng trên là do các bậc phụ huynh chạy theo thành tích - muốn con mình phải là học sinh giỏi nhất lớp, giỏi hơn bạn bè… nên bắt ép con mình phải học ngày, học đêm. Trong bài viết này  là một tâm sự của một người mẹ:

Tại sao trẻ em ghét học?
“Tại sao trẻ em ghét học?”.Có rất nhiều ý kiến khác nhau nhưng đa số đều cho rằng để xảy ra thực trạng trên là do các bậc phụ huynh chạy theo thành tích - muốn con mình phải là học sinh giỏi nhất lớp, giỏi hơn bạn bè… nên bắt ép con mình phải học ngày, học đêm. Trong bài viết này  là một tâm sự của một người mẹ:



“Con không thích bị ép buộc học quá nhiều”

Các bậc phụ huynh cần phải cho 
con em có thời gian vui chơi giải trí,
thể dục thể thao nhằm tăng 
cường thể lực

Tại sao trẻ em ghét học?, câu hỏi ấy cứ ám ảnh tôi suốt từ hôm đọc bài này trên Báo Giáo Dục TP.HCM. Vì chính tôi, một người mẹ đã vô tình tiếp tay cho sự “ghét học” của con mình.
Con gái tôi năm nay chuẩn bị vào lớp 10. Lúc làm hồ sơ đăng kí nguyện vọng vào lớp 10, tôi rất ngạc nhiên khi thấy cháu chỉ đăng kí vào những trường rất “khiêm tốn”. Điều này hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của tôi, vì trong suốt 9 năm học vừa qua, năm nào con tôi cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi của trường. Tôi luôn tự hào về điều đó và mong muốn con mình sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Và tôi biết, để có được kết quả như ngày hôm nay, ngoài sự cố gắng của bản thân, con tôi còn nhờ một người “cộng tác” nữa mà người đó không ai xa lạ chính là mẹ nó.

Tôi và chồng “cơm không lành, canh không ngọt” nên mỗi người đi một đường. Tôi ôm con vào TP.HCM lập nghiệp. Ngày đi, tôi đã thề rằng sẽ nuôi dạy con thành “ông nọ bà kia” để cho họ thấy, tôi không phải là người mẹ vô dụng. Tôi cho con học chữ từ rất sớm vì nghĩ rằng để con học càng sớm càng tốt. Nhiều khi vì mải chơi, con tôi hay bị quên chữ. Để giúp cháu có thể lấy lại trí nhớ, tôi đã phải dùng đến roi vọt, sau đó bắt cháu phải ngồi học bài. Nhìn con vừa học vừa quệt nước mắt, đôi lúc tôi cũng thấy xót xa. Nhưng rồi nghĩ lại, chỉ có cách đó mới giúp cháu học hành tiến bộ. Khi con bắt đầu đi học, tôi đã phải chạy vạy đủ đường, nhờ người nọ người kia xin cho con được vào lớp chọn của một trường “điểm” khá có tiếng tại thành phố. Trong suy nghĩ của những người lớn như tôi, vào lớp đó, cháu sẽ có điều kiện học tốt hơn. Cuộc sống làm thuê có thể còn nghèo về vật chất nhưng không bao giờ tôi lơ là chuyện học của con mình. Ngoài những giờ học chính khóa trên lớp, tôi cho cháu tham gia tất cả các lớp học thêm ở trường. Chưa hết, tôi còn thuê gia sư về nhà kèm cặp thêm cho cháu. Nhiều lúc, cháu than với tôi học mệt mỏi quá và xin mẹ cho nghỉ bớt 1, 2 lớp học thêm. Lúc đó, nghĩ con ham chơi nên tôi đã gạt phắt đi, đồng thời hạn chế thời gian chơi của con. Ban ngày học vất vả là vậy, còn buổi tối, tôi bắt cháu học ít nhất phải đến 11 giờ mới được nghỉ. Kết quả là năm nào cháu cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi khiến cho tôi nghĩ rằng công sức của mình được đền đáp. Để thưởng cho con về kết quả học tập đó, tôi đã mua cho nó rất nhiều sách tham khảo, sách đọc thêm, sách bài tập nâng cao. Biết con không vui vẻ gì khi nhận món quà này nhưng năm nào cũng vậy, hễ có dịp là tôi lại mua những món quà đó. Kì thi vào lớp 10 vừa rồi, tôi luôn động viên cháu cố gắng. Tôi còn mua trà, cà phê pha cho cháu uống để thức khuya học bài trong những ngày ôn thi vất vả. Nhìn con cặm cụi học bài khuya, có hôm đến 1, 2 giờ sáng mới đi ngủ, tôi ước gì có thể gánh bớt sự vất vả đó. Tôi đâu biết rằng, dù thức rất khuya nhưng chất lượng học bài của cháu kém hẳn vì lúc nào cũng trong tình trạng thiếu ngủ. Và một tác hại nữa mà mới đây tôi mới được cháu cho biết: đó là khi uống thứ chất kích thích để chống buồn ngủ, con luôn học bài trong trạng thái mơ màng, không thể tập trung được. Nhiều lúc con cố nhồi nhét vào đầu, nhưng sáng mai tỉnh dậy thì con chẳng còn nhớ chữ nào trong đầu. Cháu cũng thú thật với tôi, chuyện đạt được danh hiệu học sinh giỏi chẳng qua là do các buổi học thêm ở nhà thầy cô. Chứ thực ra, nó chẳng giỏi giang gì. Việc con tôi đăng kí vào một trường THPT “khiêm tốn” về chất lượng là do nó tự lượng sức mình. Nó chỉ đủ khả năng thi vào trường như vậy. Quan trọng hơn, vào những trường đó, con tôi sẽ không phải căng thẳng trong chuyện học thêm và đua chen với bạn bè. Cháu nói như khóc trước mặt tôi: “Con không thích bị ép buộc học quá nhiều. Con tự biết mình phải làm gì và học như thế nào. Bây giờ con chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt việc học thôi”. Nghe những lời con nói, tôi giận dữ đánh con. Tôi tự hỏi, tại sao con tôi được nuôi dạy trong một môi trường tốt, trong sự quan tâm của tôi, lại có thể rơi vào tình cảnh như vậy? Nhưng khi bình tĩnh lại, tôi dần dần nhận ra mấu chốt của vấn đề, rằng tôi cũng là người có lỗi không nhỏ trong chuyện này. Nhất là từ khi đọc được bài báo Tại sao trẻ em ghét học?, từng câu, từng chữ con tôi nói đều ám ảnh tôi. Có lẽ, tôi nên lựa lời an ủi con mình và cùng nó tìm ra giải pháp để giúp con không còn “ghét học”.
“Con không thích bị ép buộc học quá nhiều. Con tự biết mình phải làm gì và học như thế nào. Bây giờ con chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt việc học thôi”. Nghe con phản ứng vậy tôi đã đánh con. Nhưng sau khi đọc bài báo, tôi cảm thấy thực sự hối hận. Bao nhiêu năm một mình nuôi con ăn học, giờ đây tôi mới cảm nhận được rằng cách dạy con của mình là hoàn toàn sai lầm.
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.


Pin It

________________________Source:tieuhocvn.info___________________

Top